Những ngày mới đây, dân cư mạng cứ truyền tay nhau một bài thơ, nhẹ nhàng nhưng cay chua về phận thanh nữ. Có người san sớt rồi gật gù "sao mà đúng thế", có người lại chỉ lặng im để nó trên "tường nhà bản thân mình" như một lời nhắc nhở lặng lẽ đến người xung quanh, nhất là chồng của họ.
"Cứ bơ đi thì thanh nữ mới sống sót được" - Không nhân thức tác giả khi mới khởi đầu soạn bài thơ này có suy nghĩ giáo huấn thông tin đó không nhưng cam kết, khách hàng nào là phụ nữ, đọc những dòng này, đều hiểu một lẽ như vậy. Bởi phận đàn bà, sống sao cũng chẳng thể vừa lòng cả trần gian.
Mỗi đứa ở bên cạnh họ đều cho mình đặc quyền được phán xét người đàn bà. Làm biếng, vụng về, yêu thích chơi, ăn bám... đủ các "mỹ trong khoảng" mà hàng trăm, hàng triệu phụ nữ đang phải chịu đựng mỗi ngày.
Cùng đọc và cảm nhận bài thơ này!
Đàn bà .... Bơ đi mà sống!!!
Có bầu rồi cưới - Thì hư
Mãi không sinh được - Là hỏng
Sinh con giống phụ vương - Đẻ thuê
Sinh con giống mẹ - Nhìn chả giống bạn nào
Nuôi con học hỏi - Ôi dào vẽ chuyện
Nuôi con phiên bản năng - Vụng còn dốt nát
Sinh chưa đi khiến cho - Chân dung ăn bám
Sinh xong xuôi đi làm - Khổ thân đứa gầy
Nuôi con sữa mẹ - Có chất gì đâu
Nuôi con sữa ngoài - Không bằng bú mẹ
Cho con ti mẹ - Ăn mỗi sữa còi, chả được mưu trí
Cho con ti bình - Khiến cho gì có sữa, tốn chi phí cao ai chi
Đóng bỉm làm cho gì - Cởi ra chết hot
Cởi bỉm mặc quần - Đi đâu cũng tè, ị ra ai bế
Lấy được chồng chiều - Mèo mù cá cừu
Lấy chồng vũ cu li - Ui ngu thì chết
Lấy chồng bê tha - Chỉ làm trò cười
Lấy được chồng lười - Trời sinh một cặp
Ra trục đường có gặp gỡ - Suốt ngày rong chơi
Về nhà ấp ủ con - Lười khiến trốn việc
Đi đến cỗ bàn - Nhì nhằng bụng xổ
Nói thông thường có rổ - Cũng chả kể xong xuôi
Phận gái chỉ mong - Có người bầu bạn
Nhưng đời bốn lạng - Chẳng nổi nửa cân
Có thể bạn quan tâm: thong tac nha ve sinh tai tay ho
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét