Bé nhỏ Dương Ngọc Lâm được sinh non ở tuần thứ 30 sau khi cơ thể người mẹ Nông Thị Hảo (Lạng Sơn) đã quá yếu. Đây là một câu chuyện quý giá về tình mẫu tử.
Sau ca mổ sinh, hai mẹ con họ phải xa nhau. Chị Nông Thị Hảo được chuyển vào Viện Huyết học Truyền máu Trung ương để điều trị, còn bé xíu Lâm thì được đưa tới Bệnh viện Bạch Mai để nuôi trong lồng kính. Chị chỉ được nhìn mặt con qua bức chụp do chồng chụp bằng máy tính bảng.
Phút chốc phát hiện chính mình bị bệnh, chồng chị đã nói rằng: “Hiện giờ sức khỏe của em là cần thiết nhất, dù là một việc không thuận tiện với hoàng hậu chồng mình nhưng anh mong em sẽ bỏ đứa tí hon để chữa trị. Sau này em khỏe chúng chính mình sẽ sinh thêm em nhỏ”.
Chị nhân thức, ngay cả với anh Tùng (chồng chị) việc bỏ đi đứa tí hon cũng là một nỗi bi quan lớn vô biên. Và chị còn nhân thức, nếu như bản thân bỏ đứa con trong bụng đi thì việc sinh thêm con là vấn đề không tưởng khi bị bệnh ung thư máu.
Những phút chốc hai mẹ con bên nhau (ảnh mái nhà cung cấp)
Đứng trước sự chọn giữa con và phiên bản thân bản thân, chị Hảo đã có đáp án nhanh chóng. Chị từ chối yếu tố trị để giữ con. Quyết định vậy nhưng chị cũng không nhân thức cơ thể chính mình sẽ trụ được tới bao lâu. Khi cơ thể chị yếu đi thì con chị cũng sẽ bị tác động.
Khi chị chối từ điều trị để sinh con, người thân của chị đã khóc. Họ lo cho sức khỏe của chị sẽ xấu đi trùng hợp điều trị ngay bởi bác bỏ sĩ bảo nếu kéo dài có thể tác động đến cả nhị mẹ con.
1 năm qua đi, chị Hảo ở viện rộng rãi hơn ở nhà. Thời gian sống bên con là những ngày ngắn ngủi khi bác bỏ sĩ cho chị về thăm gia đình. Phổ biến thì chị được ở nhà 10 ngày, ít thì 5 ngày, sau đó thì lại gói gém đồ đạc xuống viện để vấn đề trị bệnh. Khoảng thời gian bên con chị tranh thủ cho con ăn, chơi cùng với nhỏ dại.
Trong khoảng lúc hiện ra, nhỏ dại Lâm phải dùng sữa ngoài hoàn toàn bởi mẹ bị bệnh không có sữa cho con. Và cũng vì chị đi bệnh viện liên hồi nên không có thời gian chăm bẵm cháu. Bé dại Lâm từ nhỏ tuổi do một tay bà ngoại chú tâm. Cũng chính cho nên, bé nhỏ không tìm mẹ như những đứa trẻ khác.
“Thực thụ không hạn chế khỏi những phút giây động lòng khi con không thân thiện với bản thân lắm. Bé bỏng không tậu mẹ mà tậu bà ngoại. Có nhẽ, tình cảm mẹ con chỉ thay đổi được khi tôi bỏ ra nhiều thời điểm cho gầy hơn. Nhưng đó là điều chẳng thể, căn bệnh này sẽ phải đến bệnh viện thường xuyên.
Tôi cũng tự an ủi bản thân mình là sinh con và chứng kiến con khỏe khoắn đã là niềm êm ấm lắm rồi. Tôi không dám đòi hỏi rộng rãi hơn thế nữa”. chị Hảo cho nhân thức.
Gầy Lâm xinh xắn, mạnh khỏe (ảnh mái ấm cung cấp)
Chị bảo, cũng chính vì nhỏ nhắn không quấn mẹ nên chị cảm thấy yên ổn tâm hơn. Bởi trong tâm trí chị nghĩ, bản thân bản thân bệnh tật nên có thể rời xa dân chúng bất kỳ lúc nào. Và mong rằng ốm sẽ vẫn ổn khi có những người nhà bên cạnh chăm sóc nếu như thường có chị ở bên.
“Tôi tin, rộng rãi người mẹ khác khi đặt trong hoàn cảnh như tôi thì họ cũng sẽ đưa ra quyết định như vậy. Làm sao có thể bỏ đi đứa con của bản thân khi nó đã mang hình hài.
Tôi chưa bao giờ ăn năn về quyết định của chính mình. Chỉ mong sau này con lớn, nghe lời bố, bà và nỗ lực học hành, là người tốt trong thị trấn hội. Sau này lớn lên, sẽ là người sống tình cảm, hiểu được tấm lòng của mẹ”, chị Hảo tâm tư.
>> Đọc thêm: Mẹ ung thư vẫn quyết sinh con: 'Tình mẫu tử linh nghiệm, em thật quá phi thường!'
Có thể bạn quan tâm: thong tac nha ve sinh tai hoan kiem
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét