Không khí Giáng sinh đang tràn về khắp con xã Hà Nội với ánh đèn, bông tuyết, ông già Noel, cây thông, chú tuần lộc,…. được trang hoàng trên từng con ngõ gầy. Cùng với đó là những nhạc điệu của ca khúc Jingle Bells sôi động, vui miệng vang lên khiến cho người người rộn ràng, hào hứng hơn.
Dạo bước một bản thân mình trên phố trở về nhà, thu giãn không khí buổi tối của ngày Giáng sinh, tôi bỗng nhớ tới những em nhỏ tuổi khiếm thị, chưa một lần được nhìn thấy sự lung linh của ngày lễ này mà chỉ được cảm kiếm được qua những lời kể, qua đôi tai “đa năng” của bản thân. Tôi tự hỏi: "Không nhìn thấy đèn nến lung linh, các gầy khiếm thị sẽ cảm nhận về Giáng sinh như thế nào?"
Yếu tố này đã thôi thúc tôi sắm tới trường PTCS Nguyễn Đình Chiểu – một ngôi nhà đặc biệt của trẻ khiếm thị, để lắng nghe những cảm nhận, những tâm tình và mong ước của các em trong thời điểm Giáng sinh này.
Noel ấm áp tại "ngôi nhà" Nguyễn Đình Chiều của những em nhỏ khiếm thị
Được cô hiệu phó trường trình bày, tôi có thời cơ gặp mặt với 3 em sinh viên khiếm thị điển hình của trường, đó là Nguyễn Thị Thu (Hà Nam), Phạm Thị Thương (Quảng Ninh) và em Vũ Thị Hải Anh (Nam Định).
Có nhẽ, vấn đề tôi ấn tượng trước tiên đó chính là sự tự lập, lạc quan luôn biểu lộ trên khuôn mặt rực rỡ của các em. Mặc dù chẳng thể thu giãn được hoàn toản không khí Giáng sinh, ngắm sắc màu lung linh trong những ngày lễ này bằng đôi mắt của bản thân mình nhưng các em cũng đã có được buổi Giáng sinh yên ấm, hạnh phúc tham gia chiều thứ 6 cách đây không lâu do các thầy cô trong trường doanh nghiệp.
Em Phạm Thị Thương (Quảng Ninh).
Kể về ngày lễ Giáng sinh năm nay, Thương nở thú vui tinh quái khoe về con lợn nhỏ dại là món tiến thưởng Noel nhỏ tuổi mới nhận được.
“Em được ông già Noel tặng cho con lợn to bằng bàn tay, tròn tròn, bụ bẫm. Em nhân thức đó là thầy giáo đóng giả ông già Noel đi phát vàng nhưng em vẫn rất vui. Không chỉ thế, em còn được tặng cặp sách, hộp bút rất có lợi cho học tập nữa”, Thương nói với tôi trong tâm cảnh náo nức.
Đối với em, ông già Noel là một người mặc áo quần đỏ, râu tóc bạc phơ cưỡi tuần lộc mang theo gần như vàng tặng. Ông sẽ mang hơi ấm tình thân, hơi ấm mái ấm tới với đại chúng bằng những món quà thật đẹp tươi.
Dù không thể hiện xúc cảm được qua ánh mắt và cũng chưa bao giờ được xuống phố thời điểm Giáng sinh nhưng qua nụ cười và gương mặt, tôi nắm bắt em đã vui tới nhường nào.
May mắn hơn Thương, Hải Anh đã được đi chơi Giáng sinh cùng với mái nhà, những người thân yêu của bản thân mình vào năm rồi. Em được mẹ chở trên chiếc xe đạp, được dắt tay vào trường học và được hòa vào không khí Giáng sinh nở rộ, đông vui, rộn rã trên miền quê của chính mình.
“Ngày Noel năm nay, em được tặng một chú chim. Em nghĩ đến ông già Noel rất cao với bộ râu đi trên xe tuần lộc phát quà cho trẻ nhỏ bé.
Năm ngoái, em ở nhà được đi chơi, dạo trước ở dọc đường đúng ngày 24/12. Hôm đó rất lạnh nhưng em cùng mái nhà đi chơi 2 giờ sáng mới về. Em cảm nhận được khi tiếng chuông phố đi bộ ngân, dân chúng ồ lên chào đón giờ khắc Giáng sinh rất vui, ấm áp. Bước tham gia những nơi công cộng, em nghe được thân phụ và các bạn đọc kinh rất hấp dẫn như một bạn dạng đồng ca giữa đêm mùa đông lạnh nhưng thật an lành”, Hải Anh san sớt.
Em Vũ Thị Hải Anh (Nam Định).
Không được táo tợn như Hải Anh và Thương, Thu lại khép chính mình hơn, khuôn mặt em lúc nào cũng cúi xuống, nhị tay đan vào nhau. Với tôi, Thu là một em ốm khá khác biệt, có lẽ bởi em bị khiếm khuyết hơn người dùng nên nhịn nhường như trong cuộc chuyện trò em khép mình hơn cả.
Bị dị tật bẩm sinh, không có “cửa sổ tâm hồn” như những bằng hữu khác nên có lẽ vì thế Thu e sợ. Sau khi được tôi nắm tay để em thân thiên hơn, Thu đã linh động để kể về Noel trong cảm nhận của chính mình.
Thu kể, em nhớ nhất hồi lớp 1 khi viết thư hỏi thăm sức khỏe ông già Noel và thu được món vàng là một chú gấu bông to ụ. Và năm nay, em cũng chiếm được món tiến thưởng là một chiếc móc khóa ông già Noel.
“Dẫu không được tận mắt nhận ra ông già Noel bao giờ hay trông thấy con đường thị trấn trang hoàng Noel đẹp đến dường nào nhưng qua tivi, qua đài, những nhạc điệu bài hát và cả qua những câu chuyện cô giáo kể, em cũng đã tượng tượng ra phần nào đó. Nó có thể không chính xác với những gì ở thực tế nhưng với em như thế là đủ vui, hạnh phúc rồi”, Thu san sẻ.
“Em ước non sông chiến tranh được hòa bình để đón Giáng sinh an lành”
Cuộc nói chuyện của tôi với các em nhường như rôm rả hơn với nghi vấn “Ví như có một vấn đề ước gửi cho ông già Noel, em sẽ ước gì?”. Nhìn từng khuôn mặt sáng bừng lên, tôi biết các em có phần lớn những mơ ước của riêng chính mình. Thế nhưng khi từng em một nói ra những nghĩ suy trong đầu, tôi lại khá ngạc nhiên bởi những mơ ước giản dị nhưng cũng rất mực đẩy đà.
Ví như như Thu chỉ ước có một chiếc vòng tay hạt bé xíu màu hồng thì Thương lại ước được tặng bộ sách tiếng Nhật N3, N4 để thi hành mơ ước làm phiên dịch viên của chính mình. Còn Hải Anh, em lại nở niềm vui rỡ với mong ước được khiến phóng viên phát thanh cho người khiếm thính, được là cô nàng học sinh của Học viện Báo chí Tuyên truyền.
Đương nhiên, trong đa số ước mơ của riêng bản thân mình, Hải Anh, Thương và Thu đều có một ước mơ chung, đó là toàn bộ dân chúng được đón một Noel ấm áp, trong đó những bạn học sinh khiếm thị chưa bao giờ có cơ hội đón Noel ngoài các con phố phố sẽ được đi và tận hưởng, để có những cảm nhận của riêng bản thân.
Thu, Hải Anh và Thương cùng nhau hát vang bài ca “We Wish You A Merry Christmas” chúc mừng Giáng sinh.
Khác biệt, các em cũng có một mơ ước làm tôi cực kì kinh ngạc, đó là những em nhỏ nhắn ở non sông chịu phổ quát chiến tranh sẽ được sống trong tự do để đón một Giáng sinh an lành.
“Chúng em rất thích chính trị. Mỗi ngày chúng em đều nghe đài về tình hình chính trị ở các nước trên nhân loại. Chính vì thế, chúng em mong mọi người sống trong tự do, vui vẻ, hạnh phúc.
Bên cạnh, những em nhỏ tuổi ở đất nước chịu chiến tranh sẽ sớm được tự do để khách hàng được đón Giáng sinh rét mướt. Dù chịu thiệt hại nhưng chúng em thấy chính mình vẫn may mắn hơn khách hàng đó toàn bộ bởi được sống trong hòa bản thân mình, mọi người mến thương nhau”, Hải Anh nhãi san sớt.
Cuộc chuyện trò của tôi và các em cứ thế rôm rả với những câu chuyện về Giáng sinh, về cuộc sống, về cả mơ ước mai sau và chấm dứt bằng những câu hát trong bài hát “We Wish You A Merry Christmas” mà các em bỏ ra tặng.
Nhìn các em say sưa hát theo điệu nhạc, tôi lại nhớ đến một câu nói rằng “giữa một vùng sỏi đá khô cằn, cây hoa dại vẫn mọc lên và nở những chùm hoa thật đẹp”.
Dẫu cuộc đời không ưu ái cho các em có một cuộc sống hoàn toản như bao người thông thường khác. Thế nhưng giữa muôn trùng bóng đêm đó, các em đã vươn lên, thành công tình cảnh, trở thành đóa hoa xinh xắn điểm tô sắc màu cuộc sống một vẻ đẹp thanh khiết và bình dị. Tôi nhìn lên bầu trời thầm ước mơ cho rất nhiều những giấc mơ của các em biến thành hiện thực, ước mong ông già Noel sẽ sinh ra để hiện thực hóa nhưng ước mơ bé xíu thôi mà ý nghĩa biết chừng nào của các em nhỏ dại khiếm thị.
Theo Hồng Nhung - Trung Đức (Tò mò)
Xem nhiều hơn: thông tắc nhà vệ sinh tại đống đa
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét