Trại phong Đá Bạc thuộc địa phận phố Minh Phú, Sóc Sơn, Hà Nội có nhẽ là một địa danh bị rơi vào lãng quên từ lâu. Nhưng nơi đây vẫn còn 10 cụ già bị bệnh phong đang sống tách biệt với đồng đội. Mỗi người đều có câu chuyện bi ai bất hạnh khi mà cả tuổi thanh xuân phải sống trong sự lạnh nhạt của đại chúng.
Năm 2013, trại phong chuyển hạ tầng mới nhưng các cụ xin ở lại, mặc cho việc này đồng nghĩa với chuyện các cụ sẽ không được Nhà nước trợ cấp nữa, mà phải tự lo từng bữa ăn hàng ngày.
Trại phong Đá Bạc nằm giữa những ngọn đồi heo hút.
Thế cục đẫm nước mắt
Tại căn phòng ốm đã bám màu rêu phong và phổ quát vết rạn vỡ, cụ Lê Thị Liên (80 tuổi, quê ở Gia Lâm, Thủ đô) – người sống trong trại phong từ lúc 19 tuổi, bật khóc khi được hỏi về quãng đời thanh xuân của bản thân.
Cụ Liên vừa kể, vừa lấy khăn tay chấm nước mắt, khi cụ mới 9 tuổi thì bác mẹ tạ thế, để lại nhì chị em. Cuộc sống gian nan nên sau đó hai chị em được nhị nhà họ hàng kiếm được nuôi. Đến năm 19 tuổi cụ biết bị bệnh phong, những ngày sau đó là chuỗi ngày đẫm nước mắt.
Những mảnh đời bất hạnh như cụ Sợi (áo màu nâu) và cụ Liên (áo màu hồng) tựa tham gia nhau mà sống, chấp thuận sự cô quạnh nơi đồi núi hẻo lánh.
“Họ hàng họ sợ lắm, dân làng, anh em xa lánh, không bạn nào ngồi gần. Ăn riêng, uống riêng, bát đũa riêng, ăn ngừng tự rửa rồi đi hái dâu, chăn tằm. Thỉnh thoảng nằm nghĩ lại thấy sao đời chính mình cực quá.
Nhà ở gần sông hồng, những lúc đi vớt củi dưới sông tôi lắm lúc cho rằng, chả nhẽ mượn cái dòng nước này để thoát thân, thoát khỏi cái căn số của bản thân. Nhưng vì không có gan, không có anh dũng nên tôi chỉ biết khóc ngày, khóc đêm. Đêm ngủ cũng khóc, đi khiến ở ruộng dâu cũng khóc. Đến giờ tôi cũng không nắm bắt tại sao ông trời bắt tội tôi thế này”- cụ Liên kể.
Năm 1968, cụ Liên chuyển trong khoảng trại phong ở thức giấc Nghệ An lên trại phong Đá Bạc, tại đây cụ đã nên duyên với một người nam nhi cùng tình cảnh. Tới năm 1972, cụ Liên hạ sinh được một cậu đàn ông. Những tưởng rằng cuộc sống sau này sẽ êm đẹp hơn, nhưng không phải vậy.
Chỉ còn 10 cụ già sống tại nơi hoang vu, heo hút này trong cơ sở vật chất vật chất đã xuống cấp nặng.
Vì nam nhi mặc cảm khi biết ba má bị bệnh phong – căn bệnh hủi mà người ta xa lánh, vì vậy nên bà xã chồng cụ nuốt nước mắt nhìn con đi làm cho con nuôi của một người địa phương trong làng. Đến khi đại trượng phu lấy thê thiếp, cụ Liên cũng không được dự đám cưới của con, không được trưng bày là mẹ đẻ của chú rể mà chỉ được đại trượng phu bày vài mâm cỗ ở trên trại phong Đá Bạc để báo tin mừng.
“Nghĩ thì tủi thân, nhưng thân tôi mang bệnh tật cũng làm xấu mặt con. Cũng chỉ cầu mong cho các con êm ấm, mạnh mẽ là đủ” – cụ Liên cho nhân thức.
Để phần nào vơi đi nỗi ảm đạm, cụ Sợi nuôi thêm 2 con chó và 2 con mèo để cùng nói chuyện.
Cũng như cụ Liên, cụ Nguyễn Thị Sợi (72 tuổi, quê Vĩnh Tường, Vĩnh Phúc) mở màn sống tại trại phong Đá Bạc từ năm 1968 cũng có tuổi thanh xuân đầy buồn bã, cụ chỉ muốn quên đi.
Ký ức về những lúc đang ngủ phải dùng bao tải, dùng giẻ, quần áo để bị bí hiểm chân, kì lạ người để tránh bị chuột cắn đến tứa máu, nhiễm trùng. Ký ức về những năm 04 tuần bị người thân, dân làng xa lánh vì lỡ mang căn bệnh hủi. Ký ức về người chồng bội bạc, hất hủi mẹ con bà dẫu rằng khi đó nhị người đã có với nhau một cô con gái.
Những đôi bàn tay không lành lẽ đã mấy chục năm làm đủ công việc phục vụ cuộc sống như nấu cơm, quét nhà, cuốc đất trồng rau…
Sống lắt lay, chờ ngày về miền đất lạnh
Khi hỏi về lý do vì sao các cụ không chuyển tới trại phong mới tham gia năm 2013 - nơi có yếu tố kiện sống và y tế tốt hơn nhưng mà chịu ở lại nơi heo hút, bằng lòng cuộc sống không có sự trợ cấp của Nhà nước, các cụ đều giải đáp rằng do đã quen sống ở mảnh đất này.
“Tôi ở đây, tết này là tròn 50 năm nên tôi quen rồi. Sau này chết đi tôi cũng chỉ muốn chôn ở đây mà chẳng hề ở một nơi nào khác. Đời người còn có bao nhiêu đâu… Phần cũng vì không nhẫn tâm để những nấm mồ của những người cùng tình cảnh với chúng tôi đã tắt hơi, chôn trên đồi kia nóng bức, không người nhang khói.
Những tự ti thời trẻ, những ký ức không vui còn đeo bám, khiếp sợ các cụ mãi cho tới tận bây chừ.
Thiếu thốn thì cũng quen rồi, nên chúng tôi cứ sống vậy thôi. Số phận thế cục rồi. Phần nhiều dân chúng ở đây đều một thân một chính mình, lệ thuộc vào nhau mà sống.
Niềm vui hiện nay của chúng tôi đó là mỗi lần có đoàn trong khoảng thiện lên. Không phải là vì họ cho đồ đạc này nọ mà chỉ đơn giản là được các cháu nấu cơm, cùng ăn những bữa cơm rét mướt như gia đình mà chúng tôi luôn ham muốn.” – Cụ Sợi chia sẻ thêm.
Cụ Liên tự tạo niềm vui cho bản thân bằng cách thức trồng hầu hết rau, có đủ loại như mướp, bồ ngót, rau muống...
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét