Tôi đang làm cho giấy tờ ly hôn. Mặc dầu đã tới lúc xong xuôi tình nhưng tôi vẫn không sao nguôi được sự căm hờn này. Thế cục tôi đúng là đã gặp mặt thảm kịch quá lớn khi lấy phải một ả thiếu phụ mưu mô, lừa lọc như cô ta khiến cho hoàng hậu.
Sai trái trước tiên phải kể đến kéo theo hàng loại những nỗi đau ngày hôm nay chính là việc tôi đã không giữ vững được chính mình. Chúng tôi cưới nhau đâu phải vì tình yêu, nó là sự đã thành của một đêm lên giường cùng nhau rồi có bầu.
Lúc đó tôi là gã trai 26 tuổi, đã có người yêu, thế rồi chỉ sau một đêm đi chơi đồng đội, say rượu quá, tôi làm liều, lên giường với cô gái vốn chỉ coi là bạn.

Lúc đó tôi là gã trai 26 tuổi, đã có người ấy, thế rồi chỉ sau một đêm đi chơi bằng hữu, say rượu quá, tôi làm cho liều, lên giường với cô gái vốn chỉ coi là bạn. (Ảnh minh họa)
Cô bà xã khi đó tìm đến gặp mẹ tôi. Cô ta khóc mếu nói rằng đã có bầu, mái nhà ở quê lại có năng lực tài chính thấp không thể tự nuôi con. Vốn là người nhân hậu, đương nhiên mẹ tôi không bao giờ có thể để cháu chính mình khổ.
Cô ta còn khôn ngoan tới mức bảo không cần cưới xin tốn kém, chỉ cần làm cho cái lễ nho nhỏ bé giữa nhị mái nhà là được rồi: “Con biết con là phận gái mà không gìn giữ, sai là ở con. Nhưng con xin bác nghĩ đến đứa nhỏ nhắn mà giúp cho chúng con có một mái nhà”.
Nghe những lời như thế, ba má tôi mủi lòng. Bố mẹ nằng nặc bắt tôi phải cưới vì lí do: “Nam nhi dám khiến dám chịu, không được hành xử thất đức”.
Đám cưới không diễn ra rình rang mà chỉ làm một vài mâm cơm nhị bên gia đình. Tôi cũng chán vì không yêu mà phải cưới, hơn nữa lại là cưới chạy bầu nên cũng ngại chả muốn làm to. Thế là chúng tôi thành phi tần chồng. Tôi trở thành kẻ phụ tình với cô người ấy cũ.

Đám cưới không diễn ra rình rang mà chỉ khiến một số mâm cơm hai bên mái ấm. Tôi cũng chán vì không yêu mà phải cưới, hơn nữa lại là cưới chạy bầu nên cũng ngại chả muốn khiến to. (Ảnh minh họa)
Về sống cùng một nhà, bà xã rất được lòng bố mẹ chồng. Mẹ tôi cứ ca ngợi cô ấy nết na, ngoan hiền, lại khôn khéo. Mẹ tôi lại còn thương cô ấy thiệt thòi không được cưới hỏi tử tế. Dần dà, tôi cũng xuôi xuôi, cũng khởi đầu yêu hậu phi và quên đi việc chính mình kết duyên vì ép buộc.
Phổ biến sống với nhau tôi rất tin yêu bà xã, thêm nữa hoàng hậu được lòng mẹ chồng nên tôi chẳng nghi vấn yếu tố gì. Thậm chí mẹ tôi còn cứ hối thúc con dâu là phải quản lí tiền nong, bắt tôi đi khiến về đưa hết tiền cho cung phi.
Tôi cũng thoải mái, có bao lăm đưa bằng hết, chỉ giữ lại một số đồng. Mẹ tôi cứ bảo phụ nữ phải quán xuyến tiền nong thì mới có của ăn, của để chứ con trai chúng tôi mà giữ thì mất hết.
Hơn 5 năm trôi qua, đứa con đầu của chúng tôi đã lớn, tôi muốn hoàng hậu sinh tiếp đứa thứ 2 nhưng cô ấy cứ lần khân mãi chưa chịu sinh. Mẹ tôi thấy tôi giục quá lại mắng tôi, bảo không nhân thức thương hậu phi, bao giờ hậu phi chuẩn bị thì đẻ tiếp cũng được chứ đâu có sao. Với mẹ tôi, con dâu chẳng khác nào con gái…

Cô ta còn cuỗm cả khoản tiền bao năm qua nữa… Nhưng với tôi những yếu tố đó không đớn đau bằng việc bị lừa và thương đứa bé nhỏ bao năm bản thân mình đã coi như con. (Ảnh minh họa)
Vậy mà… cuối cùng thì, cô ta ấp ủ con bỏ đi theo nửa kia cùng với những khoản tiền dành dụm trong bao năm qua mà tôi đi làm đưa cung phi. Gã con trai đó mới chính là phụ thân của con tôi.
Năm xưa chả hiểu họ thề thốt rồi giận hờn thế nào, hắn ta bỏ đi để mặc bà xã với cái thai trong bụng. Và rồi, cô hoàng hậu “yêu dấu” của tôi đã lên chiến lược giăng bẫy tôi và dắt mũi cả nhà chồng trong ngần ấy năm.
Giờ họ có con chung với nhau nên về bên nhau. Cô ta chỉ nói một lời xin lỗi và bảo con chẳng phải của tôi rồi ôm đứa bé dại đi mất. Cô ta còn cuỗm cả khoản tiền bao năm qua nữa… Nhưng với tôi những vấn đề đó không đau đớn bằng việc bị lừa và thương đứa nhỏ tuổi bao năm bản thân mình đã coi như con.
Giờ thì tôi đang khiến thủ tục ly hôn. Không chỉ tôi gian khổ mà cha mẹ tôi cũng suy sụp hoàn toàn. Nhân gian nhìn tham gia chê cười, gièm pha pha còn chúng tôi thì tổn thất ý thức quá lớn…
Tham khảo thêm: thông tắc nhà vệ sinh tại Hà Nội
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét