Sau 7 năm có chồng, tôi không còn thấy người thiếu nữ êm ấm đâu nữa, thay tham gia đó là trái tim bị tù đày bằng chính cuộc hôn nhân do bản thân chọn, nhưng là lựa chọn sai.
Ngày đi lấy chồng, không chỉ người dưng mến mộ tôi tốt phước, mà bản thân tôi cũng rất hãnh diện vì cuộc hôn nhân của bản thân mình. Chồng tôi vừa đẹp trai lại hào hoa lịch thiệp, gia đình anh không giàu nhưng cũng đủ lo cho con một cơ ngơi để mở đầu cuộc sống riêng. Bấy nhiêu kể ra cũng gần tuyệt vời với tiêu chí chọn lựa chồng của phổ thông thanh nữ rồi. Ngày ấy tôi thấy bản thân là một thiếu phụ hạnh phúc.
Tôi quyết định lấy anh khi mới tốt nghiệp, sau một năm yêu nhau. Khi ấy, tôi bị chính hình thức cùng sự niềm nở, những lời ngon ngọt của anh đoạt được mà đã chẳng hề tò mò kỹ càng về thực chất loài người thật sự của anh. Có người nói hôn nhân không giống như bữa tiệc để mọi người cùng vui trong chốc lát mà giống một cuộc đua tuyến phố trường để chạy cùng nhau đến suốt đời. Đừng vì những cảm xúc rung động trợ thời mà lựa chọn người đi cùng không phù hợp.
Mãi sau này tôi mới ăn nhằm, chứ lúc ấy cả hai đều xốc nổi, không mường tượng được thế nào là cuộc sống hôn nhân, càng không lường hết được những phút chốc “đua xô bát sốc” trong gia đình, chỉ nhân thức yêu là cưới.
Năm trước tiên về ở tầm thường, anh quý tôi như ngọc, đi đâu cũng dẫn tôi theo. Tôi muốn ăn gì, khiến cho gì chồng cũng chiều. Cuộc sống của chúng tôi chan chứa tiếng cười như những cặp cung phi chồng son sẻ khác. Rồi tôi sinh con đầu lòng, cuộc sống khởi đầu thiếu hòa bình hơn vì hầu như đa số thời điểm của chúng tôi phải dành để mắt con.
Mệt thì có mệt nhưng có nhẽ thương con là bạn dạng tính của thanh nữ, tôi chỉ thấy êm ấm khi được ủ ấp ấp con cả ngày. Nhưng anh thì khác, anh vốn vẫn còn tuổi đam mê chơi, thường xuyên thích chạm chán mặt bằng hữu nên việc chăm con như cái gông trói chân anh lại. Nhiều khi thấy anh bực tức ra mặt vì con mếu máo mà chẳng đẩy cho người nào được. Chưa kể đôi lúc anh trốn vợ con đi chơi, rồi anh ve vãn những cô gái hiện đại xinh tươi ở bên ngoài làm cho niềm vui thú.
Biết bản thân trong mắt anh đã không còn cần thiết, nhưng tôi như người yên ổn vị, dẫu gì thì đây cùng là một mái nhà mà chúng tôi đã xây đắp. Tôi không muốn mất đi hạnh phúc này, càng không muốn người ta mai mỉa lên niềm kiêu hãnh mà tôi đã có trong ngày kết duyên. Tôi đã nghĩ là nếu như có thêm một đứa trẻ nữa có thể sẽ giữ được chân anh, sẽ hàn gắn được những rạn vỡ đã âm ỉ bấy lâu của vợ chồng.
Nhưng tôi lại nhầm! Bản tính con người có đâu lại dễ dàng đổi mới tương tự được. Đàn ông cơ mà còn hào hoa như anh thường thích mê chân dài eo thon thả, còn hiện thời tôi vừa sồ sề lại vừa hôi sữa khiến cho sao kìm chân nổi sự tham lam vốn dĩ của đàn ông.
Trọng trách phụ trách mái nhà nhịn nhường như quá nặng đối với một người có bạn dạng tính mê say chơi như anh. Thêm con là thêm nhân thức bao gánh nặng cứ chồng lên khiến cho anh thấy chính mình như người mất hòa bình.
Chỉ thời gian đầu anh còn tỏ ra yêu thích và chơi với con nhưng dần dần số lần anh về nhà trễ lại bắt đầu tiếp liền nhau. Tôi đọc thấy trong mắt anh sự mệt mỏi ngao ngán khi phải đi về với bổn phận nhưng thật hạnh phúc vui mừng khi được bung dancing ra ngoài cho thỏa tự do của riêng mình. Những cuộc thủ thỉ của chúng tôi thưa dần mà thay tham gia đó là những trận ôm đồm vã, có lúc từ những lí do rất lủn mủn. Cứ biện hộ nhau anh lại bảo “Cưới cô tà tà sai lạc lớn nhất trong thế cuộc tôi!”
Bạn là phụ nữ, hãy thử đặt bản thân vào trường phù hợp của tôi xem có đau lòng không trong khi người mà mình nâng niu lại coi chính mình là gánh nặng, là sai lạc?
Tôi dần hiểu ra, một người con trai thật thuận lợi để say đắm một khách hàng nào đó, nhưng để chia sẻ cuộc sống thê thiếp chồng, cả chuyện tình cảm và những gian truân trong cuộc sống là yếu tố không phải đơn giản. Giả dụ nói vì mệt mỏi khiến cho tình cảm của anh nguội lạnh mà đi tậu tình nhân mới, nó chỉ là cãi vì bản chất anh có thói gió trăng mà tôi đã chẳng thể nhận ra trong khoảng trước đó thôi. Anh sai lạc vì cưới vợ sớm chẳng còn được tự do chơi bời. Tôi cũng sai lạc vì đã nhanh nhẹn gật đầu đồng ý lấy anh mà chẳng kịp suy xét thiệt hơn.
Sau bảy năm có chồng, tôi không còn thấy người thanh nữ hạnh phúc đâu nữa, thay tham gia đó là nhì trái tim bị cầm tù bằng chính cuộc hôn nhân do bản thân mình lựa chọn, nhưng là đã chọn lựa sai. Chúng tôi đã không còn mua được ngôn ngữ thông thường nữa, nhưng cũng không dám trong khoảng bỏ nhau.
Liệu sự giải thoát của tôi có còn đồng hành với hạnh phúc của các con không? Tôi không dám lựa chọn gì nữa vì lại sợ sai. Tôi thà chấp nhận tù đày để cho con được một cuộc sống an ninh nhưng tôi cũng lại sợ bản thân mình không đủ gan góc để nhẫn nhịn quá lâu một cuộc hôn nhân không hạnh phúc.
>> Xem thêm: Chần chờ chuyện ly hôn chỉ vì muốn con có một mái ấm toàn diện, mẹ làm con gian khổ
Xem thêm: thông tắc nhà vệ sinh tại ba đình
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét